Như cơn gió vô tình làm thay lá. Khép lại rồi sẽ không còn vội vã. Những muộn phiền chợt đến rồi chợt đi. Khép lại rồi mình vẫn bước qua nhau/ Như cơn gió vô tình làm thay lá (Ảnh minh họa) Khép lại rồi chẳng vướng bận những hoài nghi. Về tình yêu mong manh và dễ Cô cứ nghĩ mãi về những sự kiện (khá là kịch tính) của những ngày qua, và cô thấy mình cứ độc thoại nhưng thật ra là đang nói chuyện với cháu, thật vậy, thường xuyên đến nỗi cô thấy mình phải nói chuyện với cháu thôi, cho dù - cách tốt nhất bây giờ cô có thể Giúp Mình Đạt 1000 ĐĂng ký nhé mọi người Chúc các bạn nghe nhạc vui vẻ, đừng quên ấn Đăng Ký kênh Mình..tks các bạn Trong lòng mẹ của Nguyên Hồng đã kể lại những hình ảnh và chi tiết đặc sắc trong tình yêu thương của cậu bé đối với mẹ của mình, những hình ảnh được đan xen trong tác phẩm đã thể hiện được rõ ràng và chi tiết trong tác phẩm của mình, những hình ảnh đó đã Chúng Ta Dừng Lại Ở Đây Thôi - Nguyễn Đình Vũ #ChungTaDungLaiODayThoi #NguyenDinhVu- Sáng tác : Nguyễn Đình Vũ NAM VIỆT STAR - KÊNH YOUTUBE HỘI TỤ NHỮNG NGÔ Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Thông tin bài hátTên bài hát Lỗi Duyên Tại Ý Trời New Version Ca sĩ Nhiều nghệ sĩ Sáng tác TVk Album Lỗi Duyên Tại Ý Trời Single Ngày ra mắt 29/12/2021 Thể loại Việt Nam, V-Pop Hồng trần thoi đưa Anh về chưa nơi bến sông xưa Thân em hồng nhan Nay tàn phai câu thề câu hứa Từng hẹn bên nhau suốt kiếp Cớ sao tự dưng xa rời Anh sống bên người Trái ngang với em quá nhiều Nay anh quay về chi Xin anh chớ cố níu lấy làm gì Nơi chốn đô thành Người anh thương nhiều vấn vương giờ đâu Bao năm tự ôm đớn đau Thương nhớ anh nhiều thật nhiều Cho đến bây giờ Ôm riêng mình cô liêu Họa giọt lệ buồn xót thương Thân em giờ đây Bàng hoàng vấn vương Nơi đôi bàn tay Người vội bước đi quên bao nồng say Giờ bận lòng chi nơi chốn đây Đã có những lúc em chẳng thể tin Ngày mình mất nhau Anh bước bên người Ái ân giờ là điều thoáng qua Ai ngóng mà trông Tình mình Giờ tựa áng mây kia đã dần trôi Ngày người bước đi anh có cần tôi Đời này đớn đau xin một lần thôi Giờ về bên kia chung sống đi Chẳng thể biết trước được chuyện ngày mai Giờ này trái tim em đã khép lại Bước đi anh Để ký ức kia trôi theo thời gian Tiếng lòng chợt thở than Thoáng buồn nhiều dở dang Bao si mê làm người thay đổi Thương cho tiếng yêu này lỡ mang Giờ thì đã chẳng thể về lại Nơi bến cũ liệu còn mong Giá như ta hoán đổi vị trí Để biết bản thân có buồn không Ngày biệt ly trên hàng mi Ta chẳng cần chi Ngoài những thành công Mặc kệ thị phi thẳng lối mà đi Cố gắng trọng trách thằng đàn ông Giữa dòng đời bao gọi mời Để bên người khác điều đó càng không Nhưng ông trời muốn ta xa rời Nên khung trời đó mỗi ngày càng giông Chẳng ai hiểu thì thôi cứ bước Ta còn trách còn hận mà chi Khắc họa tình bao ngày tan vỡ Mọi điều dang dở cũng chính là khi Mọi khuất mắt chẳng một cảm thông Đi ngược lại với điều mình nghĩ Niềm tin tan vỡ cũng chỉ vì thương Nên giờ cứ thế thẳng lối mà đi Dù còn thương, thân còn vương Nhưng chẳng thể chung đoạn đường Mỗi người một phương Mộng tưởng ta có thể về một hướng Nhưng mà không đâu em ơi Mọi thứ vỡ tan hết cả rồi Suy cho cùng thì thương đến mấy Hạnh phúc vẫn chẳng câu trả lời Dẫu lòng mình còn thương Chẳng thể quên năm tháng bên người Nhưng cứ như vậy Thì dày vò bản thân đến bao giờ đây Giấu muộn phiền vào trong Cho trái tim ta thấy nhẹ nhàng Về bên kia đi anh Nơi có ai với thứ anh cần Họa giọt lệ buồn xót thương Thân em giờ đây Bàng hoàng vấn vương Nơi đôi bàn tay Người vội bước đi Quên bao nồng say Giờ bận lòng chi nơi chốn đây Đã có những lúc em chẳng thể tin Ngày mình mất nhau Anh bước bên người Ái ân giờ là điều thoáng qua Ai ngóng mà trông Tình mình Giờ tựa áng mây kia đã dần trôi Ngày người bước đi anh có cần tôi Đời này đớn đau xin một lần thôi Giờ về bên kia chung sống đi Chẳng thể biết trước được chuyện ngày mai Giờ này trái tim em đã khép lại Bước đi anh Để ký ức kia trôi theo thời gian Khi bên nhau Ai đâu ước mơ sang giàu Nói với nhau rằng Dù ra sao Nguyện bên nhau chẳng đổi thay Vậy giờ vì đâu tình ơi Ngang trái gieo khắp duyên trời Ta mất nhau rồi Đớn đau năm ấy xin ngủ yên Hận người ngày trước Chẳng giữ câu thề Trót đắm đuối với những u mê Bước đi rồi tình này còn chi Giờ về lại đây xin tôi thứ tha Đã quá trễ anh ơi đừng mong Bao giấc mơ nay đã tan mộng Ái ân giờ là điều thoáng qua Ai ngóng mà trông Tình mình Giờ tựa áng mây kia đã dần trôi Khi bước đi anh có cần tôi Đớn đau nhiều rồi buồn làm chi Đoạn đường ngày xưa đâu ai muốn đi Chẳng thể biết trước được chuyện ngày mai Giờ này trái tim em đã khép lại Bước đi người Để ký ức kia phai úa theo thời gian Yết hầu Cố Nhung lăn một cái, đôi môi hồng nhạt nhẹ nhàng khép mở lại không nói nên lời, cũng vì sợ hãi mà dần mất màu, cơ hồ là sắp trắng như mặt cậu vì Cố Nhung cảm thấy cả ba loại kia mình đều quả không chờ Cố Nhung lên tiếng, Thẩm Thu Kích lại nở nụ cười, đuôi mày nhếch cao nói "Nhung của anh, xem cậu sợ tái cả mặt kìa, thế mà dám nói chỉ hơi sợ.""Thẩm – Thu – Kích ——"Không khí kinh khủng bị Thẩm Thu Kích đột nhiên đánh tan, Cố Nhung nghiến răng nghiến lợi gọi tên hắn, bây giờ mặt cậu không còn trắng nữa mà hơi đỏ lên —— đỏ vì bị Thẩm Thu Kích chọc giận."Ngủ thôi ngủ thôi."Thẩm Thu Kích sợ Cố Nhung tức giận quá sẽ đánh nhau với mình, nhanh chóng nhảy khỏi mép giường chạy tới sofa định nằm xuống "Ôm cậu cả đêm buồn ngủ muốn chết, tôi với cậu đêm qua còn đồng ý tìm con cho nữ quỷ kia, tối hôm qua không tìm được, chắc chắn đêm nay cô ta sẽ còn tìm đến cậu, tranh thủ đang ban ngày mà ngủ đi, buổi tối còn phải đi đấy."Lúc này không chỉ có mặt của Cố Nhung đỏ lên mà hốc mắt cũng nghe đến buổi tối còn phải đi với nữ quỷ, trong lòng Cố Nhung lại ấm ức không thôi, hốc mắt chua xót khó đè nén nước Thu Kích vừa nằm xuống đã thấy Cố Nhung bị lời của mình dọa sợ tới phát khóc, dáng vẻ thảm thiết đáng thương thì cảm thấy hơi băn khoăn, vừa định xin lỗi đã thấy thanh niên quẹt nước mắt gọi hắn "Chờ đã ——""Sao thế?" Thẩm Thu Kích kéo chăn ngồi Nhung nhìn chằm chằm hắn vài giây, sau đó như miễn cưỡng dịch sang bên cạnh, nhưng giọng nói lại mềm mại hẳn, bắt đầu lừa gạt Thẩm Thu Kích làm công cụ hình người cho mình, còn giả vờ tốt bụng nói "Thẩm Thu Kích, ngủ trên sofa không thoải mái đâu, hai chúng mình ngủ chung đi.""Tôi thấy dễ chịu mà." Thẩm Thu Kích từ chối, chân thành nói, "Hơn nữa tướng ngủ của tôi hơi xấu, cậu vừa phẫu thuật xong, tôi sợ đè lên miệng vết thương của cậu."Cố Nhung tiếp tục dùng giọng nói mềm như bông để dụ dỗ hắn, trên khuôn mặt xinh đẹp trắng tuyết mang theo nụ cười lấy lòng "Không sao đâu, tôi không ngại."Thẩm Thu Kích vẫn lắc đầu "Chúng ta là hai tên con trai, hơn nữa bác sĩ còn có thể tới kiểm phòng bất cứ lúc nào, như vậy không tốt lắm thì phải?"Cố Nhung không chấp nhận được việc Thẩm Thu Kích từ chối, dù sao tối hôm qua rõ ràng huyết lệ nữ quỷ muốn giết Thẩm Thu Kích, cuối cùng lại thành ra giết chết mình, khi đó bùa hộ mệnh của Thẩm Thu Kích vẫn còn trên người cậu, nếu bùa hộ mệnh có tác dụng thì đầu cậu sẽ không đứt, hơn nữa điểm tuần hoàn còn liên quan tới Thẩm Thu Kích, bởi vậy có thể thấy thứ đặc biệt là Thẩm Thu Kích, chỉ có ở cùng Thẩm Thu Kích mới sống được. Bây giờ Cố Nhung còn phải dựa vào Thẩm Thu Kích đuổi ma giữ mệnh, sao có thể buông tha cây rơm cứu mạng này cái mạng chó này, Cố Nhung nhất thời to gan hơn hẳn, cậu thấy Thẩm Thu Kích rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, nhanh chóng biến sắc, trừng mắt giận dỗi nói "Bảo cậu qua đây thì qua mau lên, hai tên con trai ngủ chung thì đã sao? Bác sĩ kiểm phòng thì đã sao? Mông tôi cũng đã phơi ra cho họ xem rồi còn để ý bị bọn họ phát hiện tôi ngủ với con trai hả? Cậu cũng không phải nữ, còn xấu hổ gì nữa?" Cùng Gocdoday tìm hiểu “Lời bài hát Giờ là lúc nhìn lại. Năm qua đã làm gì lyrics”. “Giờ là lúc nhìn lại xem một năm vừa trải qua” là câu hát thích hợp để dùng cho những ngày cuối năm. Năm hết Tết đến cũng là thời điểm để mọi người bình tâm nhìn nhận lại những điều mình đã làm được trong một năm. Mục Lục1. Năm qua đã làm gì MV – Bùi Công NamNăm qua đã làm gì – Noo Phước Thịnh2. Lời bài hát Giờ là lúc nhìn lại. Năm qua đã làm gì lyrics3. Giờ là lúc nhìn lại hợp âm 1. Năm qua đã làm gì MV – Bùi Công Nam Năm qua đã làm gì là một sáng tác của Bùi Công Nam. Bài hát là những câu tự hỏi lòng mình “năm qua tôi đã làm gì?”. Đây chắc hẳn là sự hoài nghi chung của rất nhiều người, bởi chưa kịp làm gì mà Tết đã đến rồi. Đoạn điệp khúc “Giờ là lúc nhìn lại xem một năm vừa trải qua/ Buồn vui thế nào có giận hờn có thứ tha/ Hài lòng hay thất vọng trưởng thành hơn hay vẫn ngây ngô/ Như lúc ban đầu” nhanh chóng trở nên viral, được nhiều người sử dụng làm đoạn nhạc dạo cho video của mình. Năm qua đã làm gì – Noo Phước Thịnh Bài hát Năm qua đã làm gì, Giờ là lúc nhìn lại xem một năm vừa trải qua được nhiều ca sĩ tái hiện lại đầy vui tươi và hứng khởi cho năm mới. Giờ là lúc nhìn lại lyrics Năm qua tôi đã làm gì cho người sinh ra tôi Năm qua tôi đã làm gì cho người yêu thương mình Năm qua tôi đã làm gì cho người nâng đỡ tôi Và năm qua tôi đã làm gì cho những mối quen thân tình Giờ là lúc nhìn lại xem một năm vừa trải qua Buồn vui thế nào có giận hờn có thứ tha Hài lòng hay thất vọng trưởng thành hơn hay vẫn ngây ngô Như lúc ban đầu Dù là như thế nào dù mọi điều đã có ra sao Chỉ cần ngoảnh lại một nụ cười vẫn nở trên môi Thành công thất bại chỉ là chuyện năm cũ thôi Đón chào năm mới Năm qua tôi có được gì sau những lần rong chơi Năm qua tôi có được gì sau những bước chân rối bời Năm qua tôi có được gì sau những lần chia tay Và năm qua tôi có được gì sau những phút giây quay lại Giờ là lúc nhìn lại xem một năm vừa trải qua Buồn vui thế nào có giận hờn có thứ tha Hài lòng hay thất vọng trưởng thành hơn hay vẫn ngây ngô Như lúc ban đầu Dù là như thế nào dù mọi điều đã có ra sao Chỉ cần ngoảnh lại một nụ cười vẫn nở trên môi Thành công thất bại chỉ là chuyện năm cũ thôi Đón chào năm mới Năm qua tôi có được gì sau những lần rong chơi có gì rong chơi Năm qua tôi có được gì sau những bước chân rối bời có gì rối bời Năm qua tôi có được gì sau những lần chia tay có gì chia tay Và năm qua tôi có được gì sau những phút giây quay lại có gì sau những phút giây quay lại Giờ là lúc nhìn lại xem một năm vừa trải qua Buồn vui thế nào có giận hờn có thứ tha Hài lòng hay thất vọng trưởng thành hơn hay vẫn ngây ngô Như lúc ban đầu ban đầu ban đầu Dù là như thế nào dù mọi điều đã có ra sao Chỉ cần ngoảnh lại một nụ cười vẫn nở trên môi Thành công thất bại chỉ là chuyện năm cũ thôi Đón chào năm mới Vậy là hết một năm bao bộn bề vừa trải qua Nhìn xem thế nào có giận hờn có thứ tha Hài lòng hay thất vọng trưởng thành hơn hay vẫn ngây ngô Như lúc ban đầu ban đầu ban đầu Dù là như thế nào dù mọi điều đã có ra sao Chỉ cần ngoảnh lại một nụ cười vẫn nở trên môi Thành công thất bại chỉ là chuyện năm cũ thôi Đón chào năm mới Giờ tôi khép lại thêm một năm nữa đã trôi Xin chào năm mới Năm nay tôi sẽ làm gì cho người sinh ra tôi Năm nay tôi sẽ làm gì cho người yêu thương mình Năm nay tôi sẽ làm gì cho người nâng đỡ tôi Và năm nay tôi sẽ làm gì cho những mối quen thân tình 3. Giờ là lúc nhìn lại hợp âm Capo 2 Năm qua tôi đã làm [C]gì, cho người sinh ra tôi. Năm qua tôi đã làm [F]gì, cho người [G]yêu thương mình. [C]Năm qua tôi đã làm gì, cho người nâng đỡ tôi. qua tôi đã làm [F]gì, cho những mối [G]quen thân tình.[C] Giờ là lúc nhìn [F]lại, xem một năm vừa trôi [G]qua Buồn vui thế [Em]nào, có giận hờn có thứ [Am]thaHài lòn g hay thất [Dm]vọng, trưởng thành hơn hay vẫn [G]ngây ngô Như lúc ban [C]đầu [C7] Dù là như thế [F]nào dù mọi điều đã có [G]ra sao Chỉ cần ngoảnh [Em]lại một nụ cười vẫn nở [Am]trên môi. Thành công, thất [Dm]bại chỉ là chuyện đã cũ [G]thôi Đón chào năm [C]mới. Năm qua tôi có được [C]gì, sau những lần rong chơi. Năm qua tôi có được [F]gì, sau những bước [G]chân rối bời. [C]Năm qua tôi có được gì, sau những lần chia tay. Và năm qua tôi có được [F]gì, sau những phút [G]giây quay lại. Giờ là lúc nhìn [F]lại, xem một năm vừa trôi [G]qua Buồn vui thế [Em]nào, có giận hờn có thứ [Am]tha Hài lòng hay thất [Dm]vọng, trưởng thành hơn hay vẫn [G]ngây ngô Như lúc ban [C]đầu [C7] Dù là như thế [F]nào dù mọi điều đã có [G]ra sao Chỉ cần ngoảnh [Em]lại một nụ cười vẫn nở [Am]trên môi. Thành công, thất [Dm]bại chỉ là chuyện đã cũ [G]thôi Đón chào năm [C]mới. Vậy là hết một [F]năm bao bộn bề phải trải [G]qua Nhìn xem thế [Em]nào có giận hờn, có thứ [Am]tha Hài lòng hay thất [Dm]vọng trưởng thành hơn hay vẫn [G]ngây ngô Như lúc ban [C]đầu Dù là như thế [F]nào dù mọi điều đã có [G]ra sao Chỉ cần ngoảnh [Em]lại một nụ cười vẫn nở [Am]trên môi. Thành công, thất [Dm]bại chỉ là chuyện đã cũ [G]thôi Xin chào năm [C]mới. Năm nay tôi sẽ làm [C]gì, cho người sinh ra tôi. Năm nay tôi sẽ làm [F]gì, cho người [G]yêu thương mình. [C]Năm nay tôi sẽ làm gì, cho người nâng đỡ tôi. Và năm nay tôi sẽ làm [F]gì, cho những mối [G]quen thân tình.[C] Một năm nữa lại sắp qua, hãy giữ vững tinh thần “Dù là như thế nào, dù mọi điều có ra sao/ Chỉ cần ngoảnh lại một nụ cười vẫn nở trên môi/ Thành công, thất bại chỉ là chuyễn đã cũ thôi” để chào đón một năm mới, một khởi đầu mới đầy tích cực nhé! Chuyên mục Giải Trí vừa gửi đến bạn đọc lời bài hát Năm qua đã làm gì. Giờ là lúc nhìn lại. Mong rằng các bạn sẽ có những giây phút thực sự thư giãn với giai điệu này. Bài viết liên quan Những câu chúc Tết sếp hay, ngắn gọn năm 2023 Những câu STT cuối năm ngắn hay nhất chào tạm biệt năm 2022 7 ngày. Noel và tối cuối năm. Thế đấy, bắt đầu viết bao nhiêu lần nhưng chả bao giờ thấy cảm xúc đủ mạnh để trải lòng tất thảy. Vỏn vẹn một ngày đợi chờ trong mùi ete bệnh viện. Đợi chờ mà không biết mình đang chờ đợi cái gắng bấu víu vào một cái gì đấy vô hình, vô dạng. Ở lại, chỉ cốt để yên lòng, để nếm vị chát khi buông câu “nghĩa tử, nghĩa tận”, để thấy mũi cay nhìn người mẹ thảng thốt gọi con. Đến và đi nhanh quá. Tin dữ ào tới như một cơn giông. Lạnh căm giữa cái nóng dai dẳng của Sài Gòn. Người còn lại chưa kịp định hình điều gì đang diễn ra, đã phải lao vào những giây đợi chờ và hi vọng. Chưa bao giờ, ta cảm thấy mình trơ lì như lúc ấy. Tự hỏi tại sao mình không thể bật khóc thành tiếng như Minh Trang qua điện thoại, hay thở những hơi dài xót xa như bạn bè chung quanh mình. Chờ đợi. Đợi một hi vọng gì đó lé loi phía sau cánh cửa phòng gây mê. Đợi mi cười ré lên, ào ra khỏi phòng và nói là “ta đang giỡn đó” … Đợi bản thân mình hiểu hết những gì đang diễn ra và thôi hi vọng Đợi tiếng khóc nấc lên của người mẹ “Ty ơi! Con ơi!” để nhủ lòng mi đã đi thật rồi. Đợi chiếc băng ca bọc inox lạnh toát. Và trên đó. Bạn ta. Cô gái bé nhỏ. Chiếc drap trắng. Cũng lạnh toát. Đợi từng status trên Facebook lớp để biết bạn bè ở Hội An đã giang tay, đón mi trở về. Đợi một tin nhắn. Để biết chắc. Đất đã ôm mi vào lòng. Hôm qua. … Ta đã đợi đến những khoảnh khắc cuối cùng. Giống như những hi vọng mà một năm trước ta đã nuôi lớn trong những ngày ta biết mình sắp mất nội. Ta hi vọng cái gì? Ta không biết. Có khi, ta đang điên rồ bởi nghĩ là cứ chờ đi, biết đâu, tới giây cuối, sẽ có một tiếng cười giòn quen thuộc vang lên! … Sáng nay. Lặng lẽ đi giữa những con phố Sài Gòn lúc trời còn chếnh choáng hơi sương. Chợt thấy hai cô bé cười ré lên, thích thú, băng qua ngã tư khi đèn đỏ vừa nhảy qua giây thứ nhất. Tiếng cười giòn tan mà thấy tai mình ù lên. Ời, phải chi, mi trốn đâu đó quanh đây, sau tán lá, sau những hàng xe, hay lẫn vào dòng người đang trôi ầm ào giữa Sài Gòn, rồi bật chợt, nhảy ra hù ta bằng cái câu phải gió quen thuộc. – Mệt cho cô ni quá hỉ? Ta sẽ im lặng một tí. Ngó cái đầu tóc ngắn cũn, lúc lắc. Và buông cái câu hỏi lãng nhất trần đời – 19 tuổi, mi muốn làm cái chi hả Huyền? Mi sẽ mỉa ta. – Nghĩ chi nhìu rứa? … Ngồi gần nhau trong bệnh viện, Đinh Lu bảo tụi ta “Hay là mình thay nhau đi học cho hắn hết học kì ni đi!”. Ta chỉ nghĩ thầm “Để làm chi nữa!” Nhưng rồi rốt cuộc, điều Đinh Lu lại làm ta phải nghĩ quá nhiều “19 tuổi, mi có mơ ước chi không?” Để làm chi nữa?!? … Ời, thì biết đâu. 45 đứa còn lại đây. 45 con đường khác nhau. Dù mỗi đứa sẽ sống cho ước mơ của riêng mình, nhưng, biết đâu, có phút giây nào đó, bọn ta vô tình sống những gì mi khao khát. Khi ấy, sẽ sống cho hai người. … Sài Gòn, những ngày giăng đầy sương vào mỗi sớm mai. Nỗi buồn, cũng như mi, đọng lại đâu đó quanh đây, trong lòng mỗi đứa bạn còn ở lại. Nhưng nhẹ bẫng, bâng qươ. Để có thể luôn mang theo cạnh mình và ngày mai bước tiếp. Phải, nghe chừng như gió! … Sài Gòn, nắng héo. Bọn ta thấy mi rồi, Huyền! Có mái đầu ngắn lúc lắc. Giọng Quảng đặc. Tiếng cười giòn. Uhm, lẫn vào gió! Rời khỏi mảnh đất lắm người nhiều ma này! Bay đi! Xa vào! Tan vào vạt nắng hiền nào đấy ở quê nhà. Đậu trên bậu cửa sổ. Ở đó, có người mẹ hiền. Chờ con! – Ty ơi!… SG hờ hững- 31/12/2011 “Buồn không cùng nhưng mà phải đi thôi Cánh chim bay và tàu đã nổi còi…” Cho đứa bạn vừa đặt 1 vé tàu nhanh. Lướt vội qua đời! / Vyx Chờ Cố Nhung mở to mắt lần nữa, trong mắt vẫn là trần nhà màu trắng quen thuộc của ký túc xá số 419 mà bọn họ thường không phải đêm qua nhóm Thẩm Thu Kích đã đưa cậu tới bệnh viện sao? Bây giờ cậu vẫn còn nằm trên giường ký túc xá của mình, là vì bọn họ đã quay về từ bệnh viện, hay là những ký ức mà Thẩm Thu Kích cõng cậu tới bệnh viện đều là mơ?Cố Nhung lật chăn ra ngồi dậy khỏi giường, đảo mắt tìm phía giường dưới, khi thấy Lương Thiếu đang mặc chiếc áo thun quen thuộc kia, Cố Nhung cảm thấy máu trong người mình như đông lại thành băng, trái tim cũng ngừng đập ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ suy nghĩ của cậu hoàn toàn đã dừng ở hình ảnh kia."Đừng...""Đừng mà..."Cố Nhung run môi lẩm bẩm, hy vọng Lương Thiếu đừng nói ra câu nói sau khi Lương Thiếu chui đầu ra khỏi cổ áo thun thì vẫn cảm trên mặt cậu ta, lo lắng nơi đáy mắt, nghi hoặc trong giọng nói đều giống như đúc lần nghe đầu tiên, thứ hai, thứ ba của Cố Nhung! Không hề thay Thiếu hỏi cậu ——"Nhị Nhung, cậu sao thế? Mơ thấy ác mộng à?"Cố Nhung biết Lương Thiếu có ý tốt, nhưng khi cậu nghe thấy những lời quan tâm tận đáy lòng này, trong lòng bỗng dâng lên cảm xúc bất lực —— thật ra cậu thà rằng mình mơ thấy ác mộng, bởi vì dù là ác mộng khủng bố như thế nào, sẽ có một ngày cậu có thể tỉnh ở hiện thực, cậu vẫn chưa tỉnh lại, mỗi lần cậu "Tỉnh lại", chẳng qua chỉ là quay lại điểm xuất phát của ác mộng mà nên Cố Nhung không trả lời câu hỏi của Lương Thiếu, chỉ xoay người vào trong, ngẩn ra nhìn vách tường trắng như tuyết của ký túc nghe ba người trong ký túc xá đang đối thoại với nhau, sự ấm ức và chua xót trong bụng không biết xả vào đâu, cuối cùng dần ngưng tụ dưới hốc mắt, hóa thành nước mắt đau nhỏ tới giờ Cố Nhung chưa bao giờ ấm ức như cảnh gia đình của cậu rất tốt, đứng trong hàng ngũ trên có đàn anh dưới có đàn em, vốn nên là người dễ dàng bị bỏ qua nhất trong lũ trẻ, nhưng ở nhà bọn họ, cậu là người được cưng chiều nhất. Không chỉ là vì ông già đoán mệnh kia nói cậu "Chết sớm", còn vì cậu là người đẹp nhất —— Ba Cố mẹ Cố đều là hai người mê sắc đẹp, thấy con mình lớn lên vừa trắng vừa đáng yêu thì không nỡ đánh, hơn nữa từ nhỏ Cố Nhung cũng rất ngoan ngoãn, không cần phải làm ăn trong nhà đã có anh hai thừa kế, Cố Nhung đành phải gánh cái danh "Ăn chơi trác táng", từ nhỏ ăn của ngon mặc của đẹp mà lớn, chưa từng phải làm việc nặng, nào ngờ chỉ sửa tên một cái, bây giờ đã ngỏm củ tỏi bốn lần, về sau không biết còn phải chết bao nhiêu đi viện cũng chết, không đi viện cũng chết, rốt cuộc ông trời muốn cậu phải làm sao đây?Cố Nhung càng nghĩ càng tuyệt vọng, rốt cuộc không nhịn được nữa, trùm chăn âm thầm nghẹn ngào.

chuyện mình giờ đây thôi khép lại